21.2.10

Vẫn dành riêng.

Riêng tặng Vân Nhương, người bạn nhỏ dễ thương vô cùng
Buổi chiều mùa hạ năm xưa
Anh bên hàng giậu trăng mờ vào đêm
Nhẹ nhàng vuốt sợi tóc em
Thì thầm nói khẽ êm đềm xiết bao

Trên trời mấy triệu ngôi sao
Yêu em anh đếm thế nào được đây
Trên trời mây lững lờ bay
Mà anh mãi vẫn ngất ngây vì nàng

Yêu em từ buổi xuân sang
Hè qua, thu tới chuyển ngang đông và...
Từ khi cách biệt quê ta
Đến giờ đây thật đã già rồi em!

Nhưng tình anh vẫn dành riêng
Cho em và kỷ niệm êm một đời
Chiều nay chung một khung trời
Dành riêng em , chỉ em thôi em là...

Việt Nam từ phía trời xa
Tình như sóng biển chan hòa dâng cao
Yêu em biết nói thế nào?
Thưa em: Tình mãi dạt dào trong tim.
Ngoc Bich

Có một buổi chiều

Thưa anh có một buổi chiều
Mưa ngưng gió lặng đìu hiu núi rừng
Và rồi trong cõi mênh mông
Chỉ mình em với đôi dòng lệ tuôn

Ngước nhìn về phía quê hương
Những lời ước nguyện vẫn thường âm vang
Mà trong từng vệt nắng loang
Những tia hy vọng dát vàng vẫn bay

Vững tin rồi có một ngày
Mai , đào đua nở tươi đầy Việt Nam
Ngày về dành lại giang san
Cờ vàng phấp phới rộn ràng lối xưa

Mùa xuân hết gió thôi mưa
Xóm làng, thành phố , nhà thờ xôn xao
Mùa xuân ấy đẹp biết bao
Vang trong gió những lời chào nước non

Nghe trong tiếng pháo nổ giòn
Những lời hoa cỏ lối mòn đường quê
Người trên muôn nẻo cùng về
Thắp lên ngôi mộ bên lề nén nhang

Dâng lên người dẫu muộn màng
Lời tri ân với muôn vàn kính yêu
Thưa anh : trong một buổi chiều
Mùa xuân xa xứ nhớ nhiều về quê.
Ngọc Bích

Lặng lẽ hồn xuân


Sáng nay hoa nở vàng ngoài ngõ
Nhớ cánh mai xưa một góc trời
Nỗi nhớ đột nhiên gây xúc động
Đến thoáng hương xưa một quãng đời
Lặng lẽ hồn xuân vừa thoáng hiện
Bên đời và tận phía xa xôi
Mùa xuân trên cánh hoa vàng đó
Đến với tôi trong nỗi ngận ngùi.

Ngọc Bích



5.2.10

Mùa xuân hồi nhớ nụ hôn đầu


Nụ hôn! ôi thật dễ thương
Trời rung đất chuyển, thiên đường ngẩn ngơ
Nụ hôn trong buổi chiều mưa
Trao nhau rất vội khi vừa biết yêu.

Mùa xuân năm ấy mưa nhiều
Nghe mưa rơi thấy lòng hưu hắt buồn
Nụ hôn ngày ấy vẫn còn
Hoa đào rụng thắm vườn hương xa mờ.

Hôm nay trời cũng lại mưa
Gợi thêm nhớ nụ hôn xưa năm nào
Và lòng lại thấy nao nao
Thả trôi giấc mộng hoa đào trong mơ.

Chao ôi ! thèm nụ hôn xưa
Thèm vòng tay ấm khi vừa vào xuân
Phải chi dù chỉ một lần
Được hôn lại một nụ xuân năm nào.

Trời đầy mây xám bay cao

Chị cùng em chúng ta chào đón xuân

Người đi ...đi mãi xa dần

Để người còn lại mùa xuân lỡ làng.

Ngọc Bích

3.2.10

Gửi theo tiếng hát Thái Thanh

Sơn tây tiếng hát người năm cũ
Chia sớt niềm đau nỗi ngậm ngùi
Tự thuở ra đi là biết cả
Thương về quê cũ cũng đành thôi .
Sơn tây nay cách xa ngàn dặm
Em chị đành yên phận thế thôi
Hận nước dành mang theo cuối biển
Tình quê dấu kín tận chân trời
Niềm riêng về phía trời xa cũ
Em vẫn quê người lệ khó vơi
Thơ gửi theo cùng bao nỗi xót
Còn chưa bày tỏ đủ trong lời
Thái Thanh chị hỡi lòng em đó
Ôi biết bao la những khóc cười'
Gửi chị quê xưa, vùng kỷ niệm
Nghe qua giọng hát ,nhớ qua lời
Thái Thanh ! em gửi qua lời chị
Lời kẻ cùng quê nhớ đến người.
Ngọc Bích


21.1.10

Là giọt mưa xuân


Ước gì xoay ngược thời gian
Và quay lại được muôn ngàn ngày qua
Như khi còn ở quê nhà
Và Em vẫn mãi chỉ là Em thôi.

Mùa đông buồn quá anh ơi!!!
Ngoài kia hiu hắt mưa rơi qua mành
Thời gian như lá trên cành
Đã rơi rụng,đã uá nhanh mỗi ngàỵ

Ước gì em được là mây
Bay thâm thấp phía bên này gần anh
Được tan thành nước rơi nhanh
Đến bên anh những giọt long lanh đầy

Biến ra những giọt bay bay
Tan trong gió nhẹ, phủ đầy tóc anh
Được hôn anh, nụ hiền lành
Trên môi trên má và quanh góc trời.

Mưa hồng reo hạt mưa vui
Giọt thương giọt nhớ, giọt rơi nhẹ nhàng
Êm đềm những giọt mơ màng
Quyện theo mỗi bước chân chàng đó đây.

Ngọc Bích

20.1.10

Tết này anh có về không ?


Hỏi anh xem có trở về
Tết này anh có quên thề năm xưa?
Mùa xuân với những gió mưa
Còn chưa ráo lệ, còn thừa tiếc thương

Lòng anh còn có vấn vương?
Còn ghi đậm nét đọan đường gian truân?
Anh trong im lặng tần ngần :
Nhà xưa đổi chủ, cố nhân xa rồi

Hàng cây lá úa ngậm ngùi

Sân rêu gợi nhớ đến người chân mây
Nhẹ nhàng chớp mắt …mưa bay
Thời gian nhuộm trắng tóc, ngày thành… đêm

Phút giây im lặng anh tìm

Quê nhà xa tắp đang chìm trong mưa
Đọng sâu dưới đáy ao tù
Rong rêu bèo nổi, mịt mù dấu chân

Trở về ư??? Rất ngại ngần

Dù anh giờ thật xa dần mùa xuân
“ Đoái thương muôn dặm tử phần
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa ”

Mùa xuân sắp hết nữa à?

Nhớ quê, rất nhớ! Về ta không về !
Để còn giữ mãi tình quê
Đem theo cho đến khi về bên kia( thế giới khác)

Để hình ảnh của miền quê

Còn theo ta mãi, gần kề bên ta
Giờ đây một kẻ xa nhà
Mùa xuân này mới thật là Nhớ Quê

… Thôi em, ta quyết không về

Nếu không rửa hận ,xóa thề khi đi
Trở về còn nghĩa lý chi ?
Núi xương,sông máu há vì tình riêng ?

Anh hồn tử sĩ linh thiêng

Giúp cho đất nước trăm miền binh an
Quân dân lớp lớp hàng hàng
Về xây dựng lại giang san , anh về !

Ngọc Bích
(viết theo lời tâm sự của anh , người lính già chưa bao giờ giải ngũ)














15.1.10

Cháu nội


Cháu nội.
Đây là ảnh của hai cháu nội của Ngọc Bích, cháu bé 8 tuổi và cháu lớn 22 tuổi. Trong một trang truyên ngắn của Ngọc Bích quý bạn sẽ đọc được những chuyện cười vui về hai cháu nội của NB. Xin theo dõi trang blogs này và bảo đảm quý bạn sẽ có dịp cười vui như Tết.

Tết này anh có về không ?

Hỏi anh xem có trở về
Tết này anh có quên thề năm xưa?
Mùa xuân với những gió mưa
Còn chưa ráo lệ, còn thừa tiếc thương

Lòng anh còn có vấn vương?
Còn ghi đậm nét đọan đường gian truân?
Anh trong im lặng tần ngần :
Nhà xưa đổi chủ, cố nhân xa rồi
Hàng cây lá úa ngậm ngùi
Sân rêu gợi nhớ đến người chân mây
Nhẹ nhàng chớp mắt …mưa bay
Thời gian nhuộm trắng tóc, ngày thành… đêm

Phút giây im lặng anh tìm
Quê nhà xa tắp đang chìm trong mưa
Đọng sâu dưới đáy ao tù
Rong rêu bèo nổi, mịt mù dấu chân

Trở về ư??? Rất ngại ngần
Dù anh giờ thật xa dần mùa xuân
“ Đoái thương muôn dặm tử phần
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa ”

Mùa xuân sắp hết nữa à?
Nhớ quê, rất nhớ! Về ta không về !
Để còn giữ mãi tình quê
Đem theo cho đến khi về bên kia( thế giới khác)

Để hình ảnh của miền quê
Còn theo ta mãi, gần kề bên ta
Giờ đây một kẻ xa nhà
Mùa xuân này mới thật là Nhớ Quê

… Thôi em, ta quyết không về
Nếu không rửa hận ,xóa thề khi đi
Trở về còn nghĩa lý chi ?
Núi xương,sông máu há vì tình riêng ?

Anh hồn tử sĩ linh thiêng
Giúp cho đất nước trăm miền binh an
Quân dân lớp lớp hàng hàng
Về xây dựng lại giang san , anh về !

Ngọc Bích
(viết theo lời tâm sự của anh , người lính già chưa bao giờ giải ngũ)