Lạ nhỉ ! khi không gió chuyển mùa
Chiều nay có lẽ trở trời mưa
Và anh có ghéù em không đấy?
Em sẽ chờ anhø nhé, bữa nay!
Anh ạ !chiều mưa rất dễ buồn
Dễ làm em cảm thấy cô đơn
Một mình em đứng bên hiên vắng
Gợi nhớ anh, chiều xuống chậm hơn
Ồ lạ ! nghe như gió bỗng ngừng
Chợt lòng thêm mãi cứ dưng dưng
Hình như một chút gì sao xuyến
Em gọi thầm anh , bớt nhớ nhung
Khi lá hoa vàng rụng trước sân
Lại làm tăng nỗi nhớ muôn lần
Cho em gọi nhỏ lời âu yếm
Thầm gọi tên anh , gọi rất gần .
Ngọc Bích
No comments:
Post a Comment