11.4.13

Bai thơ dành cho tháng Tư đen

Sĩ khí và tình người trong thơ Hà Thượng NhânQuốc Hận 30-4

Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4

Vô C ùng Thương Tiếc Các Anh
                                                       Những Anh hùng, Dũng sĩ
                                        Và đồng hương đã chết thảm trong ngày Quốc hận
( Ngọc Bích xin phép trích bài thơ này của nhà thơ lão thành HTN trong một đề tài nói về  thể thơ Đường và thơ các thể loại khác nhau của nhà thơ Đỗ Quý Bái)
Bài này không thể nói là thể thơ gì nhưng có ai bảo nó không phải là thơ ?

Tôi nhớ đến một bài thơ khác của ông Hà Thượng Nhân trên báo Tựợ Do viết gởi ông Kémoularia đạii diện liên Hiệp Quốc. Vào ngày 27 tháng 8 năm 1959, Ủy ban Quốc Gia Việt Nam trước sự hiện diện của ông Kémoularia, đại diện đặc biệt của ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc về năm những người tỵ nạn trên thế giới đã nhóm họp tại Sài Gòn.
Bài thơ dưới đây mà ông HTN đã viết để chào mừng vị sứ giả của tình thương ấy. Bài thơ tuy dài nhưng vẫn có tính chất thời sự, vì thế tôi xin chép lại nguyên văn:

Kính chào Kémoularia

Kính chào Kémoularia
Sứ giả tự do
Tiếng nói của con người đau khổ.
Chúng tôi ra đi
Vượt Trường Sơn hiểm trở,
Lấy tay yếu cản đè sóng dữ,
Không cần sống, chỉ cần dân chủ,
Tìm về thế giới tự do
Ở đâu áo ấm cơm no ?
Trăng Thu rung mãi tiếng hò nhặt khoan.
Chúng tôi khinh nguy nan,
Tìm tấm lòng cởi mở.
Lúc gặp nhau vui mừng hớn hở,
Dù mới quen như biết từ lâu.
Mời nhau này một miếng trầu,
Chuyền tay vê điếu thuốc lào cũng vui.
Chúng tôi đổ mồ hôi,
Nâng niu từng tấc đất,
Mỗi tấc đất là tấc lòng tấc ruột,
Là máu xương, là sự nghiệp ông cha.
Mà nay lìa cửa, lìa nhà,
Bởi say ánh sáng, chẳng thà thiêu thân.
Năm châu triệu triệu bước chân,
Của chúng tôi : Những người dân cần cù.
Ơi Tây Ðức mịt mù thăm thẳm,
Ơi Nam Dương ngàn dặm, héo hon !
Bốn phương giang mắc núi non,
Lưới nào bủa được cánh con chim trời ?
Ơi Tây Tạng, những lời nói ngọt,
Tại làm sao chẳng lọt vào tai ?
Ơi Hung Gia Lợi anh tài,
Nắm tay thành bức tường dài : chúng ta,
Kính chào Kémoularia,
Kính chào Liên Hiệp Quốc.
Phẩm giá con người từ lâu nhơ nhuốc,
Chúng tôi đi để chuộc lấy linh hồn.
Rồi những bình minh, rồi những hoàng hôn,
Chợt tỉnh lại ngoảnh về đất Bắc,
Thương cha mẹ đày trong gót giặc,
Nhớ từng lối cỏ bờ tre,
Mùa nào lúa chín đỏ hoe,
Mùa nào gió trở se se, hỡi mình ?
Nếu lấy sống làm vinh,
Chúng tôi không sống nhục.
Chỉ có một cực hình,
Là cúi đầu gục mặt.
Chúng tôi đi, bởi không cam què quặt,
Không học theo lang sói sủa quân thù,
Rạch Cái Sắn thành khoai, thành đỗ,
Rừng cao nguyên thành lúa, thành cơm,
Ðánh tranh gìn giữ cọng rơm,
Ở đây tưởng thấy mùi thơm quê nhà.
Ơi Kémoularia !
Biết lấy chi làm quà,
Trao vào tay sứ giả ?
Xin cho gửi niềm thống khổ,
Mồ hôi nước mắt tin yêu.
Xin cho gửi lời chào,
Những ai cùng cảnh ngộ,
Tiếng nói chúng tôi dù rằng bé nhỏ
Nhưng là tiếng nói can trường.
Nhờ tình yêu dẫn lối đưa đường
Hòa trong tiếng những người “đồng chí”.
Chúng tôi viết giữa không gian hùng vĩ,
Giữa lòng thế kỷ hai mươi :
“Chúng tôi là người,
Chúng tôi muốn làm người.”
Hỡi Kémoularia,
(trích trong tập thơ CHÂN TÂM do Ðỗ Kế Hoàn sưu tập trang 23)

6.4.13

Em về tảo mộ cuộc tình tháng tư

                                                 (Hoạ nguyên vận bài thơ của nhà thơ Đông Anh)

Thế là lại một tháng Tư
Biết bao oan khuất kể từ xa xăm
Thời gian nước chảy xuôi dòng
Từ em di tản theo vòng ngược xuôi
Mây vương khắp bốn phương trời
Quê hương vẫn chẳng phai phôi hướng về.
Và em lúc tỉnh trong mê
Vẫn luôn vẫn giữ lời thề trọng hơn
Em cùng với những uất hờn
Giang sơn ,Tổ quốc nỗi buồn mang theo
Phải đâu chiếc lá bay vèo?
Mà tình yêu vẫn vang reo thông ngàn
Rừng chiều nhuốm bụi quan san
Sang đông tuyết lạnh hận tan bao giờ?
Qua bao năm tháng hằng mơ
Bấy nhiêu năm vẫn đợi chờ bình minh
Tình quê và chuyện chúng mình
Em về tảo mộ cuộc tình tháng Tư.
Ngọc Bích
                                         (Hoạ nguyên vận bài thơ của nhà thơ Đông Anh)
Thơ Tình Tháng Tư
 
Em ơi lại một Tháng Tư
Bao nhiêu mong ước đợi chờ bằng không
Tháng Tư nước chảy đôi dòng
Anh lên mạn ngược em vòng nẻo suôi
Đường xa đo ánh mặt trời
Tình xa đo sóng biển khơi dạt về
Từ em nếm thử cơn mê
Nhớ thương nối sợi tóc thề dài hơn
Từ khi cây cỏ biết hờn
Chia ly từng cánh mây buồn cuốn theo
Từng manh lá biếc bay vèo
Ngập ngừng gió gọi thông reo trên ngàn
Anh về vướng bụi quan san
Đầu non trăng úa tuyết tan bao giờ?
Hai mươi năm
mấy lần mơ?
Ba mươi năm
mấy lần chờ bình minh?
Tháng Tư!
duyên phận chúng mình
Cho em,
anh viết Thơ Tình Tháng Tư
Đông Anh
Tháng Tư 2003

1.4.13

Bao giờ mây trắng ngừng trôi

 
Bao giờ mây trắng ngừng trôi
Và bao giờ nhỉ ? tôi thôi yêu chàng
Bao mùa thu lá thôi vàng
Bao dòng sông cạn nước ngàn chảy xuôi
 
Biết bao giờ nhỉ ơi người
Cho thuyền trôi ngược dòng đời chảy ngang
Bao giờ đếm được cát vàng
Đong được nước biển cho chàng bên tôi?  

Bai cuối tháng Ba

THÁNG BA NHỚ LẠI

Tôi ngồi cạnh Trung Tá Hoàng Kim Thanh liên đoàn trưởng liên đoàn 24 Biệt Động Quân và vài sĩ quan, hạ sĩ quan trong bộ chỉ huy liên đoàn, ngoài thương binh có vài binh sĩ bị sốt rét ,bãi đáp đã được tiểu đoàn 82 B.Đ.Q "dọn"kỹ , chuyến tản thương bằng trực thăng ngày 27 tháng 3 năm 1975 an toàn đáp xuống bệnh viện thị xã Blao ...

Buổi sáng tháng ba trời Blao sương mù dày kín ,đạn pháo cối 82ly nổ ùng oàng khu sân bệnh viện ,cát sỏi văng lên mái tole nghe như mưa đá đầu mùa ... tháng ba ,sau khi tan sương mù trời nắng rực ,chói chang ,nắng như "rang" làn da người miền cao ...



Tháng ba này tôi bị thương ,rời đơn vị ,xa bạn bè, tôi không ngờ đây là lần cuối tôi ngồi trực-thăng UH 1 ,bao nhiêu chuyến rồi trong đời người lính trấn biên mà trực thăng là phương tiện hầu như thường xuyên của lính biên phòng : tản thương ,tiếp tế,thả quân,bốc quân... có thể nói phi công lái trực thăng và "cánh biên phòng" chúng tôi như anh em một nhà.

Tháng ba này khi những bàn tay vẫy chào chuyến bay tản thương là cái vẫy chào của lần sau cuối ,sẽ không bao giờ có những bàn tay vẫy chào ấy nữa ,không ai ngờ ,không ai nghĩ tới ,không ai chấp nhận đầu hàng nhất là những người mũ nâu ,những người lính của một binh chủng Tổng-Trừ-Bị trong hàng ngũ quân-lực dù ra đời sau ,dù non trẻ nhưng binh chủng đã làm nên những KỲ TÍCH trong cuộc chiến ấy ,người dân yêu mến lính mũ nâu trong tết Mậu Thân ở ngã ba Hàng Xanh ,ở Huế,Ở thành phố ĐàLạt ,rồi mùa hè 1972 và 1973 ở An Lộc, Bình Long, QuảngTrị, Cố Đô Huế... , nhưng một số phận cay đắng và oan nghiệt là của họ , tôi cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ xa mãi những người chiến hữu thương yêu ấy ,bao vui buồn ,bao gian khổ, không có được một lần chia tay ,một lời từ giã ...

Dừng chân đứng ngắm áo em bay.
Pleime
chiều nắng vàng hanh đó
...
381 × 236 - 17k - jpg

Tháng ba ngày ấy thật nóng , nóng vì lửa đạn, nóng vì quê nhà cháy lòng tan tác ,nóng vì những đoàn quân phút chốc mang phận bọt bèo .
Tháng ba ngày ấy có chàng trai hai mươi sáu tuổi đang dưỡng thương ở bệnh viện nghe tin gãy đổ một đoàn quân ,rồi tin cuối là ...sự thật ...những giọt nước mắt của một thương binh ....
Tháng ba ... xin mượn lời nhạc của nhạc sĩ quân đội Nguyễn Văn Đông : lời ấy buồn lắm :
đời tôi quân nhân, chút tình riêng gửi núi sông ,yêu màu gợi niềm thủy chung ...xa rồi vẫn nhớ... một thời vẫn nhớ đời đời, phượng rơi... rơi trong lòng tôi...


Tháng ba này có những người lính mũ nâu gốc tây nguyên đã gửi thân lại vùng Kiến Đức, Nhơn Cơ,Đức Lập,sau đó họ cùng về xuôi,họ căng võng ngủ đêm quân hành trong rừng cao su Long Khánh, rồi họ đánh Tank ... gót giày còn vương bụi đỏ vùng cao chạm xa lộ Biên Hòa...

Cũng tháng ba này anh RcomSang người hạ sĩ truyền tin không trở về đoàn tụ cùng vợ là chị Rmah Lim trên vùng cao nữa ,còn nhớ ngày xưa khi mới về Pleime ,trong lần hành quân vùng suối Yameur hạ sĩ Rcomsang khi cầm bi đông múc nước dòng suối này có nói cùng tôi : nước này múc vào trưa đứng bóng linh thiêng lắm thiếu úy ơi ,ông Yang phù hộ ... bên bờ suối Yameur những cây Pơ Lang đang nở hoa (người kinh chúng tôi gọi là cây hoa gạo) hoa gạo có màu đỏ rực ,màu của...máu.


Tháng ba hoa phượng sắp nở ...màu hoa phượng là màu máu ... máu của bạn bè tôi ... màu máu và màu đất quyện vào là màu NÂU ,màu chiếc mũ của binh chủng tôi ...
Tháng ba tôi có lời ru cho đồng đội ,kẻ còn ,người mất nhưng có câu này tôi cứ nhớ hoài: một ngày biệt động quân một đời biệt động quân..
Tháng ba binh chủng tôi có rất nhiều người không trở về ,họ để lại bao chờ đợi ,bao tuyệt vọng cho người hậu phương,những người phụ nữ kiên trinh mà cuộc binh đao bắt họ làm nàng Tô Thị... những vòng hoa tưởng nhớ gói tròn nghĩa thủy chung khi làm vợ, làm người yêu của lính.
Tháng ba này những bà mẹ mắt mờ ,lưng còng chờ tin con và làm giỗ cho con ,trong dân gian vẫn hát câu :trên cây còn lá úa...lá xanh rơi rụng rồi...
Xin một lần ,xin một ngày ,xin một đời vinh danh những người trong gia đình Pleime .

Mũ Nâu 82

31.3.13

Cờ bay phấp phới khắp vùng Á-Âu

                                                       1.jpg (60KB, 600 x 398)
                                          
Anh hồn tử sĩ kiên trung
Đáp lời sông núi ta cùng sắt son
Hùng binh , dũng tướng mãi còn
Tinh thần bất khuất chẳng sờn đấu tranh
Ngàn năm dân tộc hùng anh
Trừ gian , diệt bạo rạng danh Lạc Hồng
Quyết lòng gìn giữ núi sông
Quê hương mãi vững xanh cùng núi lam
Toàn dân của nước Việt Nam
Chỉ tôn thờ lá cờ vàng mà thôi
Cờ rực rỡ với người dân Việt
Và tôn nghiêm tha thiết trong lòng
Hồn dân tộc, nghĩa non sông
Cờ bay phấp phới khắp vùng Á- Âu
Người dân Việt ở nơi đâu
Trong tim và cả trên đầu vọng vang
Cờ vàng sọc đỏ ngang tàng
Là linh hồn của Việt Nam chúng mình
Là tượng trưng tấm chân tình
Của người yêu nước với tình đồng hương.
                                      Ngọc Bích

19.3.13

Nhẹ bước vào Xuân

Hoa Lan màu tímvừa nở rực rỡ tại nhà NgọcBích
Và các em cũng tím tươi trong áo dài của các đàn chị trong Mây Ngàn Phương
Các em như những nàng tiên trắng hồn nhiên trên sân khấu của ngày Con Rồng Cháu Tiên
Các em tha thướt và vô cùng hồn nhiên xinh đẹp trên sân khấu cũng như sau hậu trường
Các em cùng với "Grandma Ruby Ngọc Bích" và cô giáo Lê Bùi Quỳnh Giao
                  Một em Tầu, hai em Mỹ, một em Tàu và hai em Việt Nam cùng trong tà áo dài  trong Ngày Con Rồng Cháu Tiên được tổ chức tại San Jose Children Museam ngày16-March-2013. Các em đã thể hiện một vũ điệu với nhạc Việt Nam tha thướt ,dịu dàng xinh đẹp và tươi trẻ đã rât được toàn thể khán thính giả hoan hô nhiệt liệt trong tình thương mến dành cho sự thành công của các con em chúng ta..
Có lẽ rằng vì các em đã diễn tả được những nét rất đáng yêu, rât Việt Nam qua tà áo dài Quê Hương chăng ???
Ngọc Bich

12.2.13

Hình ảnh của mùa xuân 2013 Quý Tỵ

                                          Ghi lại một vài hình ảnh của mùa xuân năm nay:

Diệu Hương, kim Trung, Ngọc Bích và các em trong ban vũ trống
 
Mai đào hình ảnh mùa xuân
Em tôi hình ảnh nàng xuân ngọc ngà
Thành viên trong hôi Diên Hồng cùng rước linh vị và cờ hiệu từ bàn thờ tổ quốc thiết lập trên sân khấu về tới đền thờ quốc tổ Hùng Vương tại ngay cổng chính của Hội Hoa Xuân
Thành viên của hội Diên Hồng nghênh đón linh vị Quốc Tổ
Ngọc Bích và những hình ảnh của Tiếng gọi Diên Hồng

Thủy Tiên và những đóa hoa

Thủy Tiên là một loài hoa chỉ nở vào dịp Tết, hoa màu trắng nhị vàng rất tinh khiết , củ và rễ  hoa cũng trắng muốt với hương thơm ngào ngạt thanh mà ngọt, nhẹ nhàng, êm dịu như tâm hồn của những người yêu hoa:
 
 
Nếu được chọn làm của riêng
Ngũ long công chúa rước nguyên về triều
(thơ Luân Hoán)
                                             Bao em má thắm môi hường
                                         Mùa xuân cùng với sắc hương tuyệt vời

Hội Hoa Xuân trong dịp Têt với các nhân sĩ Diên Hồng

Một công trình  đầy tinh thần Quê Hương dân tộc cổ truyền do các vị bô lão cao niên của Hội Diên Hồng thực hiện với bàn thờ Tổ Quốc, linh vị tổ tiên Hồng Lạc cùng với sự tích bánh dầy, bánh chưng được trưng bầy trên bàn thờ với khói hương nghi ngút đầy đủ nghi lễ mà chúng tôi ghi lại qua những hình ảnh đẹp của ngày Tết năm nay.
Xin mời quý vị cùng thưởng lãm:

11.2.13

Lễ thượng kỳ Việt Nam Cộng Hòa tại Tòa Đô Chính San Jose

Lễ thượng kỳ Việt Nam Cộng Hòa tại tiền đình của Tòa Đô chính San Jose CA