11.7.11

Muà xuân này dạ rối bời ngồi nhớ quê



Mưa xuân ngày bỗng thêm dài
Nắng xuân chợt thấy tàn phai cuối ngày
Sáng xuân về tận nơi này
Chiều xuân mưa nhẹ phủ đầy ngoại ô



Người ngày xưa vẫn làm thơ ?
Sài gòn thành phố đã …giờ đổi tên
Em và nỗi nhớ vô biên
Dõi theo về tận mọi miền xa xưa


Qua bao những chặng đường mưa
Đá mòn sông cạn người chưa trở về
Phải người xưa đã lỗi thề
Người đi với những nẻo về gần xa


Áo vàng chị mặc năm qua
Mùa xuân em ạ thật xa ta rồi
Có chăng một thoáng ngậm ngùi
Mùa xuân này chúng ta ngôi nhớ quê
Ngọc Bích

Lời Mẹ Ru Vượt Trùng Khơi

Câu ca dao những ngày xưa
Mẹ nằm võng gió nhẹ lùa trăng thanh
Tuổi thơ con …đã qua nhanh
Bao vầng trăng khuyết , trăng lành vẹn nguyên


Lời ru trong tuổi thần tiên
“…À …ơi con đứng thẳng lên làm người …”
Giữ gìn sông núi biển khơi
Quê cha, đất mẹ ngàn đời, muôn năm


Mẹ ru từ thuở con nằm
Trong nôi, trên võng thấm trong tâm hồn
Từ đi gối mỏi chân chồn
Nỗi đau mất nước, nỗi hờn nhớ quê


Gạt đi từng giọt chàn chề
Mềm môi nuốt giọt não nề vào tim
Chẳng cần đốt nén hương nguyền
Đàn con mẹ đứng thẳng lên làm người


Lời ru mẹ vượt trùng khơi
Vẫn vang vọng đến cuối trời cùng con
Mặc cho sông cạn , đá mòn
Lời ru của mẹ mãi còn trong tim.


Chúng con đều đứng thẳng lên.
Bảo tồn từng tấc đất miền quê hương
Lời ru dù rất bình thường
Mà như ngàn vạn tấm gương sáng ngời

Ngọc Bích

CCờ bay phấp phới khắp vùng Á-Âu







Anh hồn tử sĩ kiên trung
Đáp lời sông núi ta cùng sắt son
Hùng binh , dũng tướng mãi còn
Tinh thần bất khuất chẳng sờn đấu tranh




Ngàn năm dân tộc hùng anh
Trừ gian , diệt bạo rạng danh Lạc Hồng
Quyết lòng gìn giữ núi sông
Quê hương mãi vững xanh cùng núi lam



Toàn dân của nước Việt Nam
Chỉ tôn thờ lá cờ vàng mà thôi
Cờ rực rỡ với người dân Việt
Và tôn nghiêm tha thiết trong lòng



Hồn dân tộc, nghĩa non sông
Cờ bay phấp phới khắp vùng Á- Âu
Người dân Việt ở nơi đâu
Trong tim và cả trên đầu vọng vang



Cờ vàng sọc đỏ ngang tàng
Là linh hồn của Việt Nam chúng mình
Là tượng trưng tấm chân tình
Của người yêu nước với tình đồng hương.
Ngọc Bích




















6.7.11

Nói nhỏ thôi rằng ...




Tự hỏi lòng sao tôi cứ yêu?
Dẫu rằng người đã cách xa nhiều
Có lẽ từng sai ước hẹn
Sẽ sống cùng tôi lúc xế chiều.



Chẳng biết vì sao rất nhớ người ?
Là yêu tha thiết đấy người ơi !
Cho nên đôi lúc hình như đã
Tự nhủ chỉ mình thương nhớ thôi



Rồi một hôm tôi bỗng chợt buồn
Hỏi lòng sao cứ nhớ người hơn
Để rồi tự hỏi sao người ấy
Có biết cho cùng những sớm hôm ...



Đầy trời mây tím nắng còn vương
Trên đóa môi hồng tẩm đẫm hương
Cùng gửi về người nơi chốn ấy
Nói nhỏ thôi rằng: rất nhớ thương



Ngọc Bích






Lòng mềm với thơ




Nhớ anh, nỗi nhớ ngất ngây
Nhớ từ những tháng những ngày bên em
Anh xa cuộc thế bon chen
Mình em còn lại lòng mềm với thơ


Nhớ anh nhớ đến dại khờ
Biết bao giờ ? Đến bao giờ gặp nhau ?
Đếm từng sợi tóc phai màu
Tóc mau bạc trắng mà sầu chậm phai.


Xa nhau, thật đã xa rồi
Hẳn rằng đến kiếp luân hồi gặp ư ?
Thế nên còn chút tâm tư
Đôi dòng thơ đốt, dòng thư về người


Khói cay mắt, mặn bờ môi
Có hay chăng nhỉ, ôi thôi một ngày
Giỗ anh tháng bảy năm nay
Hai con số bảy một ngày nghiệt oan.


Biết rằng từ cõi thiên đàng
Anh nghe được tiếng em than không nào ?
Trời xanh , mây trắng bay cao
Hôm nay ngày giỗ nôn nao nhớ người.

Ngọc Bích


4.6.11

Ru Mình



Thản nhiên ta ngẩng đầu lên
Để lòng thơm với trăng trên đỉnh đầu
Đời là bãi biển nương dâu
Cụ Nguyễn Du bảo : Xưa sau sự thường




Thản nhiên ta với mùi hương
Thoảng bay trong gió mơ đường về quê
Âm vang trong gió câu thề
Tháng Tư năm ấy não nề biết bao



Thản nhiên giọt lệ tuôn trào
Chao ơi ! là nhớ buổi nào ta đi
Không lời giã biệt chia ly
Cứ coi như đã ra đi không về.



Thản nhiên năm tháng qua đi
Tuy không thương tật, khác gì phế binh
Nhìn về non nước quê mình
Bất bình , căm giận sao đành bó tay.



Ru ta trong giấc mơ này
Thế gian thức tỉnh từ ngày tháng Tư
Ngọc Bích

Ngập ngừng




Thu vàng vừa lướt qua song
Hình như trong gió những vòng hương bay
Lá vàng từng chiếc lìa cây
Mây trời thấp thoáng vơi đầy thu hương


Hình như trong gió đẫm sương
Nao lòng lữ thứ vấn vương mơ về
Qua ngàn vạn dậm sơn khê
Trong tim còn đọng lời thề núi sông


Bên trời ai có ngùi trông
Cánh bằng lướt gió qua vùng chân mây
Nhìn theo những chiếc lá bay
Nhẹ nhàng như buổi chia tay ngập ngừng



San Jose nắng rưng rưng
Đàn buông những tiếng tơ chùng vì ai
Bâng khuâng gió thoảng hiên ngoài
Thời gian trôi , tháng năm dài vút qua


Ngọc Bích

1.6.11

Chuc Mừng Sinh Nhật 72






Chúc mừng sinh nhật nàng thơ


Mừng cô giờ tuổi bảy hai
Cầu mong mạnh khỏe thêm vài chục năm
Nhờ cô các cụ khi cần
Bốn Phương, Lạc Việt đứng gần bên nhau
Ở đời ai nhớ ơn đâu
Tấm lòng mình có trời cao biết rồi
Còn đây gặp gỡ vui cười
Anh em bạn hữu bằng mười thuốc thang
Cụ Hà tỉnh táo bình an
Cụ Đông Anh,cụ Trường Giang chưa già
Bảy hai, cô lại đàn bà
Người ta vẫn gọi cô là nàng thơ.
NDC 1-6-11


Gái Quê đáp tạ tình thơ

Đến bây giờ đã bảy hai
Cầu mong được thế thêm vài chục năm
Tận tình chu đáo ân cần
Mong thân thi hữu luôn gần bên nhau
Cuộc đời có nghĩa gì đâu
Tấm lòng thành thật cao sâu thấu rồi
Giờ đây xin hãy vui cười
Treo cao tuổi hạc trên mười bậc thang
Cầu mong cõi thế bình an
Người người hạnh phúc an khang trẻ già
Gái Quê chút phận đàn bà
Đôi lời cảm tạ gọi là tình thơ

Họa nguyên vần của đàn anh Ngô đình Chương đã có hảo ý gửi bài thơ chúc mừng sinh nhật thứ bảy mươi hai của em gái .
Và thân kính xin quý thân thi hữu có nhã hứng xin mời tham họa.
Ngọc Bích