28.11.09

Đây tình gửi Huế

Dành riêng Kim Thư với tiếng hát và giọng ngâm Huế vô cùng


Nắng chiều cuối nẻo chân mây
Mặt trời chìm khuất rặng cây sau đồi
Hồn thơ theo áng mây trôi
Mộng tàn phai chốn quê người vút xa

Lâu rồi , mấy chục năm qua
Nửa vòng trái đất là xa thật rồi
Nhớ về Huế rất thầm thôi
Gợi trong nỗi nhớ và người rất thân

Ngự bình vẫn cứ như gần
Hương giang một dải lụa ngần trắng bay
Tràng tiền như một áng mây
Đông ba, ,Gia hội những ngày mờ qua

Chùa Thiên Mụ nắng chan hòa
Cổng trường Đồng Khánh thoáng tà áo bay
Quốc Học chờ đón bên đây
Dáng hồng những đóa sen gầy Tịnh Tâm

Văn Lâu những sáng mưa rầm
Trong em nỗi nhớ vẫn thầm về anh
Và cho Huế rất chân thành
Em yêu mãi Huế và anh nhất đời .

Xin anh hiểu giúp em thôi
Đây tình gửi Huế của người tha hương.
Ngọc Bích

Ban hợp ca Mây Bốn Phương

Sẽ cho ..


Chỉ xin em nụ hôn môi
Trong chiều nhạt nắng , bên đồi mộng mơ
Thế mà em lại hững hờ
Chẳng cho hôn ,lại lững lờ nhìn đâu

_ Thôi anh ! đợi đến.. mai sau
Sẽ còn .. .. nhiều dịp bên nhau cơ mà !

_ Có ai đâu, chỉ hai ta
Và cây phượng tím phía xa,xa mờ

_Thôi anh, đợi đến bao giờ.. .
Sẽ hôn anh, chứ chẳng cho bây giờ
Gái Quê





Ngọc Bích

Thu nay


Em gửi về anh vạt nắng vàng
Nắng thu vừa mới chuyển mùa ngang
Sưởi ấm lòng anh đêm giá lạnh
Khi trời chuyển gió buổi thu sang

Lại gửi thêm theo chút ánh hồng
Cho tươi sắc thắm buổi chờ trông
Để những đợi chờ xa cách ấy
Tô đậm tình yêu rất mặn nồng

Anh biết chăng em vẫn ước mơ
Cho nắng hong vàng những áng thơ
Cho gió đưa thư tình tới lá
Cho lá rơi bên gốc ngóng chờ

Rồi gửi thêm theo với cuộc tình
Một cành hoa thắm, đóa hồng xinh
Cho anh và mối tình ta đấy
Vạt nắng thu nay của chúng mình


Ngọc Bích

Những lá thu rơi

Vào một mùa hoa cũ đã xa
Những lá thu rơi rụng trước nhà
Trong nắng thu vàng đôi gót nhỏ
Chỉ thầm thì rồi lặng lẽ rời xa

Đã mấy thu qua cũng nắng vàng
Và rồi thu cũng muộn màng sang
Để cho thu dến ngoài song cửa
Rồi cũng thu qua rất nhẹ nhàng

Đợi những thu vàng theo bước em
Nghiêng nghiêng thu vắng bước đường quen
Tìm đâu hương tóc lừng hoa bưởi
Tóc ướt buông lơi xõa rất mềm

Những mùa thu cũ qua và đã
Đi mãi không về theo gió sương .


Ngọc Bích


Bốn Mùa

Xuân hồng mây chín ửng bên song
Hè đến ai đem nắng nhuộm hồng
Để mỗi thu vàng sầu tím biếc
Cuối trời mây xám chuyển sang đông
Ngọc Bích

Muà Thu áo vàng


Em đi trong gió áo mơ vàng
Dù biết mùa đông sắp bước sang
Trong nắng thu vàng qua rất nhẹ
Từng bước thu qua cũng muộn màng .
Ngọc Bích


27.11.09

Một thoáng hương


Giây phút êm đềm ao ước sao…
Kề vai nồng ấm nụ hôn trao
Dịu dàng em khẽ nghiêng đầu ghé
Một ánh sao trời bay vút cao
Ngọc Bích

23.11.09

Như ngày năm xưa

Xin thưa với mẹ câu này
Trời còn mưa nắng khi thay đổi mùa
Cầm tay mẹ buổi ban trưa
Nghe lòng xao xuyến đong đưa nỗi buồn


Bình minh rồi sẽ hoàng hôn
Sông rồi cạn, đá cũng mòn trong ta ?
Thời Gian ! hai chữ bao la
Ước chi được mãi là ta buổi này


Cầm bàn tay mẹ trong tay
Xin cho mẹ được như ngày...năm xưa.

Ngọc Bích

21.11.09

Dặn em chỉ một lời thôi

Hình như trời đất quanh ta
Em và nắng vẫn bao la bên ngoài
Cho em nồng ấm nụ cười
Còn hoài niệm mãi một thời thanh xuân

Hình như trong cõi phù vân
Em và mây trắng trước sân nhà thờ
Áo bay em rất hững hờ
Nương làn mây trắng giấc mơ thiên đàng

Nhưng em ơi ! buổi thu vàng
Chắt chiu kẻo lỡ hương tan trong chiều
Ngọc Bích