30.1.08

Giấc mơ cuối cùng



Ước gì giấc ngủ chiều nay
Được ôm trong một vòng tay êm đềm
Chẳng đi vào giấc cô miên
Chiều vàng nắng tắt để đêm thôi dài

Mắt thuyền dời bến dần trôi
Xuôi dòng chẳng được song đôi bên chàng
Ngủ êm khi ánh chiều sang
Trong lời chim hót dịu dàng ngoài hiên

Em say trên chiếc gối mềm
Lỏng vòng tay lãng du miền viễn khơi
Nụ hồng còn thắm trên môi
Vĩnh hằng bến cuối, cõi trời em mơ

Và trong biển nhớ xa mờ
Gửi về triệu đóa hoa thơ tặng đời
Riêng anh một đóa này thôi
Nghe trong gió thoảng khung trời hương bay.

Ngọc Bích

27.1.08

Thưa anh!

Tại sao em thích hoa quỳnh?
Thưa anh quỳnh nở u-tình trong đêm
Hương quỳnh thơm nhẹ, dáng mềm
Như nàng công chúa bên thềm thưởng trăng

Dáng quỳnh thanh, ý mong manh
Dành riêng cho khách hữu tình vớI nhau
Quỳnh hoa ai hái cài đầu
Cũng chưa ai hái tặng nhau hoa quỳnh

Loài hoa trân quí trên cành
Xưa nay ai hái cắm bình được đâu
Thưa anh quỳnh tàn rất mau
Mệnh danh là đóa hoa sầu đó anh!

Hương khuê các,sắc cao thanh
Hoa nào dám sánh vớI quỳnh tiên hoa

Ngọc Bích

Một Vườn Thơ của riêng ta với chàng


Người thơ sống rất bình thương
Vườn thơ vẫn tỏa thắm hương u hoài
Ngạt ngào những giấc mơ dài
Đã đành dang dở một thời... thi nhân

Thì thôi trong cõi phù vân
Quê hương ta đã một lần lìa xa
Chỉ còn nửa mảnh trăng ngà
Một vườn thơ của riêng ta với Nàng.

Ngọc Bích
* Trich trong bài Thoáng nhớ thơ của Hà Thượng Nhân

Chỉ với riêng anh


Đêm buồn hạt lệ tuôn rơi
Sáng buồn nắng tỏa những lời than van
Trăng buồn mờ khắp nhân gian
Gió buồn nhẹ thổi dâng tràn bay cao

Nước buồn dòng nhẹ tuôn trào
Cánh buồm buồn bỗng trôi vào sông êm
Đóa quỳnh buồn nở về đêm
Chén trà buồn lại thấm mềm môi ai

Em buồn lặng lẽ thở dài
Âm thầm em chẳng chia ai nỗi buồn .
Ngọc Bích

Anh cũng rất thầm nhớ em



Lỡ yêu “Người chẳng yêu tôi”
Cho nên lòng vẫn bồi hồi vấn vương
Bởi vì chót đã thầm thương
Tại rằng số kiếp nên thường ngẩn ngơ

Để tôi buồn , lại làm thơ
Để tôi ghép vận đơn sơ gửi người
Phù du kiếp sống mà thôi
Rồi yêu “ Người chẳng yêu tôi” làm gì ?

Hàng hàng chữ chữ vẫn ghi
May ra người ấy đôi khi hiểu lòng
Gửi qua một chiếc lá phong
Viết rằng : Anh cũng rất thầm nhớ em !

Ngọc Bích

Nhớ em.


Ôi chao ta bỗng nhớ người
Nụ hôn bão táp bay trên đỉnh trời
Môi ai còn thắm bờ môi
Nụ hôn mất, dấu son tươi vẫn còn

Vẫn ngây ngất mãi trong hồn
Hương còn thơm ngát, ta còn ươm mơ
Sông thương,núi nhớ bây giờ
Cách chi sánh được cho vừa nụ hôn?

Ngoc Bích

Nhớ anh.


Mưa rơi lác đác ướt hàng phong
Xào xạc em nghe tựa tiếng lòng
Những nốt nhạc cùng ai réo rắt
Những lời tâm sự những hoài mong

Anh ạ! chiều nay nắng cũng hồng
Như hôm anh đứng dưới giàn bông
Cạnh em và nhặt dùm đôi lá
Vàng úa rơi trên mái tóc bồng

Nay cũng mình em dưới gốc phong
Nhớ anh em chỉ biết chờ trông
Ao ước được ...anh ôm và nhớ
Mãi nụ hôn môi vẫn thắm nồng

Anh! anh bên ấy nhớ em không?
Có biết rằng em vẫn đứng trông
Mờ bay khói thuốc anh ngồi đó
Nay một mình em trước khoảng không

Ngọc Bích

Khi tôi bên chàng


Đêm qua lòng bỗng nhớ ai
Nghe như trời cũng u hoài đổ mưa
Sáng ra nước mắt dư thừa
Vì đêm qua giữa giấc mơ bên người

Ôm em trong cánh tay thôi
Em còn nghe mặn nụ môi hôn nồng
Dưng dưng đôi má bỗng hồng
Nhủ lòng cố giữ kẻo vòng hương bay

Cho em còn lại ngất ngây
Xế chiều lòng hãy còn say say tình
Soi gương chỉ bóng riêng mình
Nhẹ tay kéo vội bức mành mành thưa

Ơi anh ,tình nhẹ như tơ
Và anh ơi những mộng mơ trong đời
Bềnh bồng tóc thả mây trôi
Nhẹ nhàng thơ mộng khi tôi bên chàng.

Ngọc Bích

Em gửi về anh một đóa hồng


Em gửi về anh một đóa hồng
Hỏi anh: “Bên đó nhớ em không ?”
Hôn anh,hoa gửi bao giờ dến
Em biết rằng anh rất đợi trông

Em gửi anh ngàn nỗi nhớ nhung
Ý thư sao nói được cho lòng
Có xa xôi mấy mà ngăn cách
Chỉ một giờ bay, một quãng không

Anh ạ ! chiều nay nóng lạ lùng
Hương bay niềm nhớ khắp không trung
Vòng tay cùng với lời âu yếm
Hồng cũng đầy hương tỏa ngập phòng

Biết anh sẽ đến kẻo em mong
Biết niềm yêu dấu đợi cùng cánh hoa

Ngoc Bich

Nhớ về nơi ấy.


Chia ly hai tiếng bắt đầu
Từ khi ai nhuộm đỏ màu non sông
Giã từ núi Tản sông Hồng
Nhớ về nơi ấy khiến lòng xót xa.

Quê Hương hai chữ viết hoa
Mái chùa cổ, gốc tre già năm nao.
Mùa xuân thắm những cánh đào
Đá mòn sông cạn và sao đầy trời.

Tre già măng mọc khắp nơi
Vươn cao ngàn bụi tre , đời đợi mong .
Quyết về giành lại núi sông
Đòi từng tấc đất , tấc lòng biển xa.

Noi gương ,nối trí ông cha
Hẹn về tơ thắm sơn hà
Việt NamXuân tươi ,hạ trắng , thu vàng
Tình Quê nồng thắm muôn ngàn trái tim

Triệu người lưu xứ trông tìm :
Mùa xuân Anh nắm tay
Em cùng vềBiết rằng từ lúc ra đi
Triệu lòng người quyết hẹn khi trở về .

Ngoc Bich