29.12.07

Khi tôi bên chàng


Đêm qua lòng bỗng nhớ ai
Nghe như trời cũng u hoài đổ mưa
Sáng ra nước mắt dư thừa
Vì đêm qua giữa giấc mơ bên người

Ôm em trong cánh tay thôi
Em còn nghe mặn nụ môi hôn nồng
Dưng dưng đôi má bỗng hồng
Nhủ lòng cố giữ kẻo vòng hương bay

Cho em còn lại ngất ngây
Xế chiều lòng hãy còn say say tình
Soi gương chỉ bóng riêng mình
Nhẹ tay kéo vội bức mành mành thưa

Ơi anh ,tình nhẹ như tơ
Và anh ơi những mộng mơ trong đời
Bềnh bồng tóc thả mây trôi
Nhẹ nhàng thơ mộng khi tôi bên chàng.

Ngọc Bích

Cớ sao lại cứ mưa trên quê nhà

Mưa xuân từ sáng hôm qua
Gây gây gió lạnh khiến ta thấy đời
Vắng dần đi những ngày vui
Trong dĩ vãng dưới phương trời xa xôi

Thế mà mấy bữa nay thôi
Gió mưa lại cứ như lời nhắc ta
Về miền giông bão quê nhà
Có lòng nào chẳng xót xa cho đành ?

Nơi nào khổ hơn quê mình ?
Thà không nghĩ đến, thà đành lãng quên
Sao không mưa gió mọi miền
Cớ sao mưa cứ triền miên quê nhà ?

NgọcBích

Cảm ơn tuổi hạc tuổi vàng


Cảm ơn , xin rất cảm ơn

Những ai gìn giữ văn chương nước nhà
Đất gần, trời cứ mãi xa
Ca dao, quốc ngữ quí là nhất thôi .


Xa quê hương một quãng đời
Vun trồng Việt ngữ bằng lời , bằng thơ.
Còn ao ước vẫn đợi chờ
Một ngày dựng lại cơ đồ Việt Nam

Vẫn còn giữ ngọc gìn vàng
Còn thường ghi lại những hàng ngọc châu
Tiền già có quản ngại đâu

Làm thơ , in sách cho sầu dần vơi

Bao năm xa xứ lâu rồi
Duy trì tiếng Việt cho người Việt Nam
Chúc Xuân những tuổi hạc vàng
Xin cho tôi gửi muôn ngàn đóa hoa


Cảm ơn người đã mãi là
Những gương rất sáng , những hoa đượm nồng
Dạy cho con Lạc cháu Hồng.
Những câu , chữ Việt qua dòng thời gian.
Ngọc Bích

28.12.07

Tiếng Gọi Miền Xa !

Nhớ sao là nhớ Sàigòn
Những chiều dừng gót mòn bên giáo đường
Cùng người bạn cũ kiên cường
Chiến trường sinh tử ai lường được đâu

Chiến hào xưa vẫn dãi dầu
Lính mà, cuộc chiến có đâu hạn kỳ
Em về, trên chuyến xe đi
Nhìn theo: áo trận quân kỳ hắt hiu

Gió bay đạn cũng bay vèo
Lính mà em, mạng sống treo chỉ mành
Giọt sương trước gió long lanh
Tình yêu của lính... cũng đành thế thôi

Nhớ xưa vọng gác trên đồi
Nhớ ngày lửa đạn tơi bời như mưa
Nhớ ngày nghỉ phép đi chùa
Theo em vào lễ một mùa Vu lan

Quê hương, nay đã nát tan
Non mòn, biển can, tình tràn trong tim
Lính mà em, phút lặng im
Hồn thiêng sông núi còn chìm trong ta

Dư âm Tiếng gọi miền xa
Vẫn còn vang vọng thiết tha vô bờ
Quê hương vẫn đợi vẫn chờ
Lính mà em
Tình yêu nước có bến bờ nào đâu?

Ngọc Bích

Mong manh tình chỉ tím ngần ấy thôi


Có ngày nào, biết bao giờ
“Đốt lò hương cũ , se tơ phím này”
Nhìn cành phượng tím nơi đây
Làm buồn lây cả chiều nay cõi lòng

Vin cành hoa bỗng dưng dưng
Cánh thời gian cứ chập chùng lướt mau
Bạc phau đến cả mái đầu
Người yêu màu tím vẫn sầu tím xưa

Nắng chiều nhuộm tím mộng mơ
Để người năm ấy bây giờ cố nhân
Thì thôi trong cõi phù vân
Mong manh tình chỉ tím ngần ấy thôi

Ngọc Bích

Hoa tím của nàng.




Hoa tím buồn thật xinh

Tím đượm hương ân tình

Và tím phương trời cũ

Cùng tím trái tim mình


Ngọc Bích

26.12.07

Gửi em Nguyễn thị Sàigòn

Xuân này bên đó có vui không?
Xóm cũ người xưa vẫn ở đông?
Dưới mái học đường còn áo trắng?
Bến đò ,chợ nhóm họp hay không?

Em nhỏ ngây thơ má đã hồng?
Vẫn thường chung nón duới mưa giông ?
Rồi những buổi chiều qua lối ấy
Tan trường bè bạn vẫn đi chung?

Em ! những chiều mưa hẳn rất buồn?
Đứng chờ mưa tạnh , nắng hồng luôn ?
Còn thương còn nhớ anh, lòng quyết
Mặc gió mưa tuôn mọi ngả đường ?

Dầm mưa dãi nắng đã coi thường
Em sẽ đợi chờ dẫu những hôm...
Thay đổi chỉ là mưa với nắng
Saigòn em vẫn thế, luôn luôn ?.

Ngọc Bích

Ben Xuan Xua


Bến xuân xưa

Em nhạt dùm tôi chiếc lá hồng
Chiều nay nắng xế rụng ven sông
Để nghe rét mướt luồn trong gió
Để thấy vơi đầy nỗi nhớ mong

Ơi em! nắng nhẹ lướt bên song
Mây tím đầy trời mỗi cuối đông
Hỏi cành mai thắm bên thềm cũ
Giờ có còn tươi trước gió không?

Hỏi ai còn đứng đợi ven sông?
Bến xưa nước vẫn đục hay trong?
Nếu con đò cũ quay về bến?
Ai có còn chờ được nữa không?

Xa xôi, với những ước mơ hồng
Cho dẫu sông xưa nước chẳng trong
Đò xưa cũng vẫn tìm về bến
Em có qua đò buổi cuối đông?

Ngoc Bich

San Jose đã vào xuân



San Jose đã vào xuân

Mây Tần điểm trắng bay gần muôn nơi

Hoa vàng nơ ûrực chân trời

Ven đường những thảm xanh ngời cỏ non


Mùa xuân này nữa vẫn còn

Ta và nỗi nhớ chưa mòn chẳng phai

Hạt thương, hạt nhớ trên vai

Trải dài như những sợi thời gian qua


Chao ơi ! là nhớ thiết tha

Mưa rơi ,tuyết cũng chan hòa ngoài song

Cánh đào đơm nụ xuân hồng

Gợi trong nỗi nhớ những dòng xuân xưa


Ngoài trời lại bỗng dưng mưa

Trong ta mắt bỗng dưng vừa cay cay

San Jose sáng hôm nay...

Mưa và mưa khiến cho ngày dài thêm


Cho tim mềm nõn một niềm

Gửi theo cánh én bên thềm mùa xuân

Trời mưa rồi sẽ tạnh dần

Nhớ quê hương phỏng có ngần ấy thôi ?
Ngoc Bich