15.10.13

Đường chiều

 
Đường chiều vắng bóng người đi
Nhìn theo lá úa thầm thì rụng rơi
Thẫn thờ nhìn bóng chiều trôi
Thả theo lá cả quãng đời xuân qua
 
Ngọc Bích

14.10.13

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn...

 Kià dưới chân người lá rụng rơi
Vàng hanh nắng xác lá chỗ em ngồi
Sau lưng em cả trời xanh lẫn
Lá đỏ vàng thu nỗi nhớ người

Hàng cây trút lá như thầm hỏi
Ai sẽ cùng ta nhặt lá rơi
 
NgọcBich

13.10.13

Lời cụ Hà


 
Ngọc Bích với vòng tang trên tóc, vòng hoa bên cạnh và niềm thương tiếc trong tâm
 
Những ngày tháng mà ta đã gặp
Biết mai này còn gặp nhau chăng
Cuộc đời là những sắc không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau
 
Lời nói nôm na của cụ Hà lúc còn tại thế
 

Trang Thơ còn đó vắng người mà thôi



Today at 5:45 PM

TIẾC THI, VĂN THÂN HỮU
THI VĂN ĐOÀN BỐN PHƯƠNG
Ôi ! Thời oanh liệt mới đây thôi,
Cảnh cũ, người xưa sớm vắng rồi.
Song thất, xướng lên ngời mắt bác,
Đường thi, họa lại rạng tim tôi.
Họp bàn, kẻ góp khoanh giò lụa,
Thảo luận, người đưa mấy đĩa xôi.
Nước chảy qua cầu, ngơ ngẩn tiếc,
Trang thơ dang dở, cố nhân ơi !
NGỌC BÍCH

Giải khăn tang cho một ân tình


Giải khăn tang cho một ân tình
  




Đã hai năm qua , người đi thì cũng quá xa trên nẻo đường mây mờ phủ kín khung trời dĩ vãng rồi. Nhân hôm nay là ngày giỗ thứ nhì của đàn anh Phạm Xuân Ninh Hà Thượng Nhân, chỉ còn lại lũ chúng ta ngồi đây với nhau , xin được cùng bạn thắp lên một nén nhang tưởng niệm đến người.

Đồng thời tôi xin được nói rất chân thành từ những kỷ niệm, là quá khứ, là dĩ vãng quá xa , là nhắc nhở về thời gần 50 năm qua, nói về đàn anh, huynh trưởng Hà Thượng Nhân:

Tính ra thì vào khoảng cách đây 45,46 năm về trước khi mà tôi còn ở quê nhà, thời buổi gạo châu củi quế đó bỗng nhiên tôi được ông anh chồng Bảo Vân Bùi văn Bảo giữ lại sau một bữa giỗ lớn của đại gia đình họ Bùi. Ông Bảo đưa cho tôi một phong bì khá dày và căn dặn:
-       Tôi nhờ thím đem phong bì thư này đến đưa cho anh Ninh, Phạm xuân Ninh chiều nay, đây là địa chỉ của anh ấy. Khi anh ấy nhận rồi thì thím nhớ nói cho tôi biết vào sáng mai lúc thím đi chợ qua đây. Hoặc là nhắn với chị( tức là bà giáo Bảo) cho tôi yên tâm nghe.
Tôi ra về ,để các con ở nhà với chị người làm và dặn chị :
-       Lát nữa cậu về chị nhớ nói lại là tôi đi có chút việc mà ông bác nhờ nhé. Cả em Quỳnh cùng đi với tôi nữa, nhưng tôi sẽ về trước giờ cơm tối.
Tôi và cháu bé út gọi xe xich lô đạp đến nhà xin gặp anh Ninh, cũng vừa đúng lúc anh Ninh đi làm về tới. Tôi mừng quá nói ngay:
-       Bác Cả Bảo nhà em nhờ đưa đến cho bác cái phong thư này và có dặn em là hễ gặp bác mà đưa thư này xong thì về ngay ,sáng mai ghé qua cho  bác hay. May quá em lại gặp bác mà không phải chờ đợi đến tan sở bác mới về.
Ông Ninh vui vẻ nhận cái phong thư dày cộm mà tôi đưa cùng lúc ông gọi người nhà( lúc đó tôi nhớ là chính bà Ninh )đem trà mời tôi uống song bà lui vào bên trong ngay khiến tôi cũng chưa kịp chào hỏi thăm sức khỏe bà .Ông Ninh mở phong bì ra thì tôi thấy ông lôi ra một xấp tiền và đếm cùng với một tờ thư ngắn. Xong ông lại bỏ ngay vào bì thư đó, miệng tươi cười mà nói:
-       Anh Bảo chu đáo quá, đã viết thư cảm ơn còn cho tiền quà  cho các cháu nhà tôi nữa. Chỗ anh em giúp nhau được là quý rồi . Tiền thì ai chả cần, chả thích phải không thím? Nhưng tôi xin nhận tấm lòng của anh ấy là đủ rồi, còn cái khoản tiền này thím cho tôi biếu lại thím vì tôi cũng nghe phong thanh là thím và các cháu cũng đang túng quẫn , thì cứ coi như là tôi biếu thím, thím cầm về lo cho các cháu .Lộc của tôi,  tôi cho các cháu.
Tôi vội vàng nói ngay:
-       Thưa bác em không dám nhận đâu, bác Bảo cũng đã giúp đỡ em và các cháu nhiều rồi.
Ông Ninh vẫn điềm đạm, ân cần đưa nguyên bì thư đầy tiền trong đó cho tôi mà nói:
-       Chỗ tôi với anh Bảo thím an tâm, để tôi viết vài hàng cảm ơn anh ấy, cứ biết là tôi đã nhận rồi là đủ. Thôi thím cho cháu về đi kẻo tối.
Đã biết sơ qua về mối thâm giao giữa anh Bảo Vân và anh Ninh từ thuở hàn vi nên tôi rất cảm động mà cầm lấy bì thư đầy tiền trong đó cùng với một thư ngắn của anh Ninh gửi cho anh Bảo Vân . Tôi không được biết trong thư hai vị đã nói những gì với nhau mà chỉ biết đem về đưa lại cho anh Bảo.
Trong bì thư là số tiền $5000.(năm ngàn đồng tiền Việt nam thời ấy trị giá hơn ba lạng vàng) mài mãi sau này tôi mới được biết rằng đó là số tiền mà anh Bảo biếu anh Ninh để cảm ơn anh Ninh đã xin giúp giấy phép cấp cho anh Bảo được nhập cảng giấy từ Nhật và Đài Loan về để giao cho nhà xuất bản Sống Mới in sách giáo khoa bậc tiểu học Việt Ngữ Tân Thư .Những cuốn sách này đều do mấy anh em Bùi văn Bảo, Bùi quang Minh, Chu đức Nhuận, Đoàn Xuyên, Bùi quang Kim  biên soạn công phu và rất được thịnh hành trong nước thời đó.Anh Bảo biết nếu anh ấy đưa thì chắc hẳn là anh Ninh sẽ không nhận nên nhờ thím em dâu đưa lại thì có thể anh Ninh sẽ nhận. Nhưng anh Ninh hồi đó chỉ nghe qua lời đồn về gia cảnh của tôi đang gặp hồi buồn phiền ,túng bấn với đám con bốn đứa mà vợ chồng đang lủng củng, thiếu thốn mọi bề mà vì gia cảnh hai bên nên cứ phải “giấy rách cũng giữ lấy lề” .
Anh Ninh vốn sống hiền hòa thanh bạch mà coi trọng ân tình và sẵn từ tâm nên chỉ nhận số tiền đó cho anh Bảo vui lòng thôi nhưng thật ra anh lại muốn phụ với anh Bảo giúp cho các cháu và tôi nên đã cho lại tôi số tiền này.
Với số tiền đó tôi đã trả được mấy tháng tiền nhà còn thiếu, đong gạo, mua than, mua sữa trả mấy món nợ vặt, và chi tiêu được cả tháng qua hồi túng thiếu. Tôi cảm động vì ân tình giữa hai đàn anh đối với nhau mà cũng lại cảm kích về tấm lòng của cả hai vị ấy và sự giúp đỡ đúng lúc, đúng thời của anh Ninh cho tôi và các con qua số tiền coi như là bát cơm lúc đói vậy.
Thời gian qua đi, hoàn cảnh và đất nước cũng tang thương biến đổi. Khi qua được bờ bến tự do, anh Bảo từ Canada qua bên Mỹ ,anh muốn đến thăm lại bạn xưa, chính tôi đã lái xe đưa cả hai vợ chồng anh Bảo từ Bakerfield đến thăm anh Ninh và tôi cũng dặn lại các con tôi rằng:  “ Mẹ có một món nợ ân tình với hai vị này mà dù bất cứ điều gì bác Bảo và bác Ninh nhờ hoặc cần đến thì xin các con hãy giúp mẹ mà làm bằng tất cả khả năng mình”.
Mẹ con tôi đã luôn giữ trong lòng mối thâm tình ấy qua những việc bình thường như là Bùi Minh Cương đã tiếp nối chi hướng của bác Bùi văn Bảo qua những “Truyện sử Việt Nam” bằng hình ảnh cộng tác với con của bác Bảo là họa sĩ Bùi Bảo Thạch…rồi lại tới những
Bộ chữ Việt đầu tiên Trico phổ biến trên mạng lưới toàn cầu. Thuở còn sinh thời anh Bảo đã biết và rất vừa lòng với việc làm này của cháu Bùi minh Cương.
Riêng với anh Ninh, Phạm xuân Ninh thì mãi đến những ngày tháng cuối của anh, tôi luôn luôn là người săn sóc thăm viếng , đưa đón anh đi những buổi hội họp, đón bạn bè thân hữu của anh. Đặc biệt nhất là đối với những bạn xưa lâu ngày không gặp lại anh Ninh vẫn giữ nguyên những tình cảm mà anh dành cho từng người một khác nhau. Anh không vì thấy hoàn cảnh và địa vị xã hội nay đã đổi thay mà thay đổi cách cư xử với bất cứ ai. Đôi khi anh dễ dãi và xuề xòa đến cái độ mà mọi người đều nghĩ rằng mình chính là người bạn thân , là quan trọng với anh, là rất người thân quý của anh . Ngay cả việc anh tiếp đón người em ruột từ Viêt Nam qua thăm lúc anh bệnh , anh cũng giao cho tôi phụ giúp và tiếp đón bình thường, thân tình trong gia đình của con trai anh là Phạm Hoài Bắc chứ không làm gì đặc biệt hơn bất cứ ai ngay cả TT Nguyễn Bá Cẩn, Bùi Đình Đạm ( Đan Phượng)Hà Huyền Chi, Hà Bỉnh Trung,NS Bích Thuận, Nguyễn Hữu Nhật& Nguyễn thị Vinh, Trương thị Thịnh ,Nguyễn Trung Dũng, Cung Diễm,Đại Lãn Nguyễn Thượng Dực, Bích Dư, Cao Mỵ Nhân, Ngô Minh Hằng,Cung Trầm Tưởng,Ngô Đình Chương, Võ Phiến,Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Đông Anh, Trường Giang, Đặng Cao Ruyên, Nhật Thịnh,Mạc Phương Đình,Hạo Nhiên, Hoàng Ngọc Văn, Xuân Bích, Tố Nguyên v.v.
 Có lẽ chỉ riêng với Huệ Thu thì tôi thấy anh Ninh đã coi như là một “Hồng nhan tri kỷ” khá đặc biệt.
Đó mới đúng là tư cách của anh Phạm xuân Ninh, anh Hà Thượng Nhân mà tôi được biết trong đời thường.
Còn về cái từ Hà Chưởng Môn thì lại khác, bạn bè, anh em trong giới văn thơ vì quý mến anh qua nhiều hình thức khác nhau nên họ tôn vinh anh bằng những từ ngữ đó mà thôi. Thâm tâm anh chẳng bao giờ quan tâm đến hư danh nào cả.
Mãi cho đến ngày anh ra đi, tôi có xin với gia đình cho tôi một mảnh khăn tang mà không hề giải thích vì sao tôi lại xin chịu tang anh Ninh. Sự việc này cũng gây nên một thắc mắc với một số người, song chỉ là chuyện nhỏ, đã qua rồi.Tất cả mọi người trong gia đình anh cũng như gia đình anh Bảo đều không ai hay biết gì về việc làm mà hai vị ấy đã “cứu đói, phò nguy” cho tôi và các con trong những ngày xa xưa, trong dĩ vãng cả.
Nhưng với riêng tôi thì bắt buộc phải nhớ đến người đã từng giúp tôi trong gian khổ. Giả xử như nếu không có số tiền đó đúng trong thời điểm ấy thì tôi đã phải khó khăn soay sở ra sao rồi nhỉ???
Đó cũng là cái lý do mà tôi xin tự đội cho mình một giải khăn tang với niềm tiếc thương kính quý rất chân thật mà tôi cảm thấy rằng tôi đã được nói với anh Ninh một lời mà tôi đã ghi khắc trong lòng.
Khăn tang ai đội cho mình
Đội lên đầu cả ân tình đó thôi
Người đi, dù khuất xa rồi
Chỉ xin được nói một lời tri ân.

Ngọc Bích
 
Đồng thời nhà thơ Cung Diễm cũng gửi đến một bài thơ mà xin ghi lại nơi đây để chúng ta cùng kính cẩn dâng lên một nén tâm hương  đến Người.
 
Thương tiếc Hà Quân
 
Tình tang tích tịch tình tang
Từ nay giã biệt tiếng" Đàn ngang cung"
Tài hoa ngọn bút vẫy vùng
Khác nào như lưỡi gươm vung chiến trường
Sáng ngời ánh thép Cang Tương(*)
Làm cho khiếp vía những phường túi cơm
Hà quân một thuở Chưởng môn
Súng xưa"Tiền tuyến" hãy còn như vang
Ra đi để lạnh phím đàn
Nương theo hạc trắng mây ngàn vân du
Mỉm cười trong giấc thiên thu
 
Cung Diễm
Cang Tương là tên hai thanh kiếm báu thời xưa ở Trung Quốc

 

 

30.9.13

Ngày giỗ đầu của anh Đoàn Xuân Ngọc (Chả cá Lã Vọng )

 
   Nhân ngày giỗ đầu của anh Đoàn xuân Ngọc Sept-14-2013 rất đông các bạn bè tại San Jose cũng như ở các nơi xa về gần như đầy đủ cả. Hôm giỗ anh , chị Minh Chúc người bạn chí tình của anh Ngọc thuở sinh thời đã cùng các con gái anh là Đoàn Ngọc Trâm và con rể anh từ Canada về với gia đình con gái lớn Đoàn Ngọc Thanh, gia đình con trai trưởng Đoàn xuân Giang , cô em gái thân tình Ngọc Bích và một số đàn anh, bè bạn , đàn  em chung tín đã cùng họp mặt và đều thắp nén hương thân kính gửi đến hương linh anh Ngọc rồi ngồi lại bên nhau trong bầu không khí êm đềm mà ấm áp trong sân chùa mà chuyện trò với nhau ,mà nhắc nhở đến những kỷ niệm khó quên trong dĩ vãng .Hầu hết ai cũng có ít nhiều kỷ niệm đẹp và lòng kính quý thương mến thân tình đối với anh Ngọc. Thế mà thấm thoát đã một năm qua , chúng ta biết rằng anh Ngọc đã ra đi nhưng hình như anh vẫn luôn kề cận thân thương bên chúng ta trong từng lời nói đùa vui vẻ, từng cử chỉ săn sóc ân cần.
Đã là bạn hay chỉ là người quen biết sơ. ai ai cũng đều chân quý anh. Bữa cơm chay đã được các con anh và gia đình anh chị Trần Kim Sa là thông gia của anh Ngọc phụ giúp với các ni sư trong chùa khoản đãi trong tình gia đình rất thân thương đầm ấm.
Khi chia tay ai cũng lưu luyến và thầm khen các con của anh Ngọc quả là xứng đánglà:
 " Con bố Ngọc Toét hiệu chả cá Lã Vọng ".
 Ngay ngày chủ nhật 15- Sept- 2013 tất cả các cháu đã thay mặt toàn thể gia đình và bằng hữu làm một cuộc tiễn đưa bố về với lòng đất , qua dòng nước biển đến miền an vui hạnh phúc vĩnh cửu .
Lễ thả tro cốt của anh Đoàn xuân Ngọc đã được đại gia đình đưa tiễn tại bờ biển, bên cầu Cựu Kim Sơn Califoria USA trong ngày trời yên gió lặng.

Cô em gái kết nghĩa bên cạnh ông anh trong ngày mùa đông năm trước

Anh Ngọc bên cạnh con trai và con gái thân yêu cho đến phút vui cuối đời.

 
Các bạn bè thân quý anh đều có mặt bên anh và mãi mãi thương quý anh
 Người đầu tiên nhà thơ trào phúng Tú Lắc nhưng cũng được biết đến là Cung Diễm qua những áng thơ tình êm đềm lả lướt.
 Kế đến là anh Hà, bạn chí thân của "cụ Ngọc" nhà ta.
Nhà văn Ý Yên, bạn lính một thời, bạn cả một đời nơi quê cũ.
Nhà văn, cựu chủ tịch làng báo Việt nam, một thuở bạn tù trong dĩ vãng.
Luật sư Hoàng cơ Long bạn thuở còn trai trẻ , bạn thăm sức khỏe đến phút cuối cùng
Đồng thời nếu như chúng ta có thể đếm ,đong ,cân đo , cột buộc lại được những người thương mến, kính quý anh Ngọc hiện diện trong đám giỗ anh Đoàn xuân Ngọc thì quả rằng cá nhân Ngọc Bích không đủ khả năng làm tính cộng sao cho đầy đủ được đó. và cũng không có trang ảnh nàocó đủ chỗ  gom góp chung lại được.Đành xin quý vị thứ lỗi cho sự sơ sót này vậy !!!

Ngọc Bích và các con
Thân chúc các bạn và quý vị luôn được vui tươi mạnh khỏe và thân tâm an lạc.

Áo tím còn ươm hương tím mãi

Những mùa thu cũ rất xa xôi
Người đứng bên sông cuối nẻo đồi

Áo tím còn ươm hương tím mãi
Mùi thơm còn đọng dáng mơ trôi

                                     
Hương bay từ một cánh hoa
Đến người yêu dấu... quê nhà... cố nhân
Người đi chung quãng đường trần
Nương dâu bãi biển một phần đời qua
Cứ như  một giấc mơ hoa
Trôi theo vạt nắng vàng pha cuối chiều
Gửi theo gió thoáng hương yêu
Tình thơ lãng đãng cánh diều đang bay 
Hỏi rằng trong gió chiều nay
Có người thèm một vòng tay ấm nồng ?
 
Ngọc Bích
 
 

Giai thoại Thơ trao đổi giữa thi khách với nàng Thơ

                                              


Ướm hỏi 
 Dù biết nay em đã goá chồng.
Thế nhưng ở vậy có vui không ?
Em còn đứng vững cùng năm tháng
Mà mãi ghi lòng giữ thuỷ chung?
Ướm thử xem Em có ngại ngùng?
Bước thêm bước nữa được hay không ?
Bướm bay khuất hẳn khu vườn cũ ?
Để nhạt màu hoa ? nhạt má  hồng ?
Em như một đoá hồng hương sắc
Đứng một mình ư ? dưới gió đông ?
Dám xin  liệu bước qua vườn khác
Tránh cảnh cô phòng Em biết không ?
Và Nàng Thơ đã đáp lại lời ướm hỏi đó bằng một bài thơ sau :
Thưa rằng
 Đã mấy năm qua , mỗi giỗ chồng
Biết bao kỷ niệm vẫn còn không
Xóa  mờ sao được nhìều năm tháng
Ân nghĩa cùng người một cõi chung
Thưa thật rằng em chẳng ngại ngùng :
Bước thêm bước nữa? Quả rằng Không !
Hoa tươi vẫn thắm khu vườn cũ
Chẳng nhạt  màu phai ,sắc vẫn hồng .
Loài hoa trân quý vì hương sắc
Vẫn rực tươi màu dẫu giá đông
Can chi mà bước sang  vườn khác
Em sống êm đềm , Anh biết không ?
                       Ngọc Bích

Kiếm tìm


 

 

 

Hà nội băm sáu phố phường

Chẳng tìm đâu thấy con đường Tự do

Từ khi vượt biển , sông, hồ

Vẫn mang theo bức dư đồ trong tim

Bản đồ chữ S im lìm

Quê em nơi đó sầu in lớp sầu

Dù cho bãi biển nương dâu

Mười phương em ở nơi đâu chưa về?

 


Ngọc Bích
                                        Những người  từng vượt đại dương
                                        Những người tìm đến được đường Tự do
                                             Vững tay chèo lái bấy giờ...
                                                  Vẫn mơ, vẫn nhớ tuổi thơ quê nhà
                                       

29.9.13

Có những dòng sông



 Có một dòng sông

Nghìn thu trăng tỏ

Đầu voi cờ trỏ

Bóng người xuôi đáy nước Hát giang
 

 Có một dòng sông

Từ xưa vẫn đỏ

Hán Tầu kinh sợ

Huyết do hồng tự cổ Đằng giang

 
Có một dòng sông

Mênh mang cọc gỗ

Còn trong sóng vỗ

Điêu tàn ba mươi vạn quân Mông

 
Có một dòng sông

Còn vang tiếng hát

Đây đoàn quân Pháp

Thân vùi trên khắp giải Lô giang

 
Có một dòng sông

Còn cao ánh lửa

Hỏa hồng Nhật tảo

Ngang trời nghe kiến bạt Kiên cang

 
Có một dòng sông

 Đưa người ra biển

Ngày sau nước biến

Cùng về dâng sóng Cửu long giang.

 Bùi Minh Cương.