29.6.17

Gửi Ban Mây Ngàn Phương

Xin cứ cùng vui ca hát bên nhau mãi như ngày hôm nay bạn nhé


 Cảm ơn Em, thật rất vui
Cảm ơn Chị hát bên tôi, chúng mình...
Cùng nhau vui với âm thanh
Lời ca tiếng hát bằng tình chân quê

Mải vui cùng với bạn bè
Nghe lòng đọng giọt sương Quê muộn màng
Một mai thiếu vắng âm vang
Cách chi nghe lại giọng vàng đồng ca ? 

Mây Ngàn Phương bóng quê nhà
Còn vang vọng mãi bên ta bên nàng
Vui cùng cất tiếng ca vang
Những Cô Gái Việt từ ngàn dặm xa.
Ngọc Bích
 


19.3.17

Những món quà nhỏ gói trong kỷ niệm




Cách đây từ đã nhiều năm, khi tôi mới qua Mỹ, tôi rảnh rang nên thường học đan móc, may quần áo cho những búp bê nhỏ. Sau đó ít lâu tôi làm được  rất nhiều bup bê bằng các màu len khác nhau và gửi tặng các bạn tùy theo màu sắc mà bạn tôi ưa thích . Thường thì các bạn tôi dùng những búp bê nhỏ này để làm hộp đựng giấy và đựng giấy trong toilet. Với người Mỹ thì toilet là nơi mà bạn có thể dùng làm một khỏang cách riêng tư mỗi khi bạn đến nhà ai , giản dị thôi vì chỉ có một mình bạn trong toilet mà thôi.
Do đó tôi đã tặng cho 3 cô em chồng 3 búp bê nhỏ này bằng 3 màu khác nhau và họ đều giữ một cách trang trọng như một món quà  kỷ niệm mà tôi đã dành cho họ. Mỗi lần tôi đến thăm họ tôi đều thấy họ giữ gìn rất trân quý kỷ vật đó. Điều này làm tôi rất vui.
Bẵng đi một khỏang thời gian dài, tôi vì bận rộn với những công việc linh tinh khác nên ít có dịp liên lạc hoặc lại thăm họ.
Cho đến năm ngóai tôi có dịp đi về thăm quê chồng tận miền lá phong đỏ ối trong mùa thu vàng ...tôi thật là cảm động khi thấy cả 3 con búp bê nhỏ mà tôi đã dành tặng họ vẫn đều được trang trọng giữ trong tủ thuốc gia đình trong toilet nhà của cả 3 cô em chồng.
Theo họ thì những kỷ vật này không chỉ là những con búp bê nhỏ bình thường mà với họ kỷ vật này còn nói lên được rằng họ vẫn nhớ và nghĩ đến tôi vì tôi đã nhớ đến họ và nhớ cả đến những màu sắc mà họ yêu thích nữa. Nghĩa là tôi đã quan tâm và dành cho họ nhiều tình cảm qua những vật kỷ niệm này
Món quà nhỏ gói trong kỷ niệm lớn thật .

9.3.17

Mãi mãi là người nhỏ nhất

 Gái Quê dù ở nơi đâu cũng mãi mãi là người nhỏ nhất với tuổi và trái tim lớn nhất trong số các chị em Việt Nam mình với nhau bạn nhỉ ???

2.3.17

Từ khi phố nhỏ vắng đi một người

Tìm mãi vẫn chưa thấy được một người bạn đồng sở thích kể từ khi phố nhỏ vắng đi một người.
Đố bạn tìm ra người nào trong khu phố nhỏ của chúng ta vắng mặt đây ?

27.2.17

Sử Việt và người Mỹ





 Tất cả những người Mỹ thân quen với gia đình này đều là những người hiểu biết ít nhiều về lịch sử Việt Nam do chúng tôi ...nhắc đến và họ là những người đều đã đọc và tìm hiểu rất nhiều vê con người và văn hóa, lịch sử của Việt Nam mình.
Gái Quê rất hãnh diện về những điều mà người Mỹ hiểu và rất khâm phục những nét đặc thù , những nét văn hóa , lịch sử quý giá của Việt Nam ta.

Bài học lịch sử




Khi dạy cháu nội tưới cây, tưới hoa trong sân nhà cũng là lúc mà tôi nói với cháu về bài học của lịch sử .
Trước tiên tôi nói với cháu về cái hạt giống, cái mầm của mỗi lọai cây, lọai hoa cùng với phân bón và lọai đất cũng như nơi để trông từng lọai cây một.
Để cho cháu dễ hiểu ngắn gọn tôi nói về người Việt Nam mình, hoa VN sinh ra ở cả ba miền Bắc, trung, Nam cũng như một lòai cây, lòai hoa vừa dễ trồng, dễ sống mạnh mẽ và có tinh thần bất khuất ,luôn giữ màu sắc riêng đôi khi có gai nhọn để...tự vê( Chống mọi ngọai xâm ) có hương thơm để lưu giữ đặc tính của lọai cây giống. Đồng thời có thể trồng trong nhà hoặc đem ra ngòai sân, vườn trồng cũng vẫn sống khỏe, sống mạnh.Thậm chí cắt cành đem cắm ở đất khác cũng vẫn vươn lên mà tồn tại ( Chẳng hạn như người VN mình nay sống ở khắp mọi nơi trên thế giới vậy )
Kế đến tôi nói với cháu tôi về việc ...trồng cây, trồng hoa để làm gì nhỉ ??
Giản dị tôi nói với cháu rằng để giữ cho trái đất được mãi xanh tươi, tốt đẹp có hoa thơm đẹp , có trai ngọt lành cho chúng ta thưởng thức trong đời sống hàng ngày.
Sau đó hoa trái cũng còn để dâng cúng mỗi khi chúng ta dùng trong các việc trang trí lễ lạc dâng lên các đấng thiêng liêng để tỏ lòng tôn kính, cầu xin và cảm tạ.
Tai sao chúng ta lại dùng hoa trái  trong công việc này?
Thưa rằng trong tất cả mọi tôn giáo đều như nhau chúng ta tỏ lòng tôn kínhnh, biết ơn đến những vị anh hùng liệt nữ, đến những đấng thiêng liêng trong mỗi đạo của con người , chúng ta đều cùng có một ý nghĩ như nhau về đạo và những vị linh thiêng của chúng ta  vậy.
Do đó từ việc trồng tưới hoa , cây cảnh v.v..chỉ như bắt đầu của một bài học của lịch sử mà thôi.

26.2.17

Testing post 2/26/17 it's working

26.6.16

Hoa tím năm xưa

Có ai bán hạt sầu đau
Cho ta mua thứ hạt màu tím thôi
Rồi đem trồng khắp nơi nơi
Gọi là hoa của một  người lưu vong
Tưới hoa bằng chút hương lòng
Cho thơm nỗi nhớ, cho nồng niềm vui
Những hoa nở tím ai ơi
Bên  hoa tím vẫn  một người nhớ quê.

Ngọc Bích

10.6.16

         Hình ảnh của người cha vui mừng hân hoan khi đón con ra đời 44 năm về trước
Để rồi 18 năm sau khi ra trường trung học....và bắt đầu vào ngưỡng cửa đại học, ngưỡng cửa cuộc đời
 Cũng lại để rồi...khi cậu bé ấy trở thành một người cha ....lại cũng đứng cạnh bên con gái trong Ngày Hiền Phụ .

Lịch sử của con người và của cuộc đời lại tái diễn khi cậu bé ấy đã trở thành một người cha .

4.6.16

Ngày Hiền Phụ


Khuôn mặt rạng rỡ khi dự Lễ Ra trường Trung Học Phổ Thông của chính những em học sinh như Vinh Lê trong hình số một.
Hình ảnh người cha Lê Quý Nhượng vui mừng và sốt sắng lo cho con mình  bắt đầu một bước mới là lên Đại Học. Đó cũng là hình ảnh của mọi người cha thông thường trong cuộc sống đời thường của hình số hai
Niềm vui của chính người mẹ vừa hân hoan vừa vui trong hạnh phúc qua sự thành công của con, qua bước tiến bắt đầu của con trai mình. Mà đây cũng lại còn là niềm vui lây của bà ngọai mừng cho con cháu . Trong niềm vui ấy chúng tôi cũng cùng chung một hình ảnh đẹp của buổi lễ ra trường hôm nay May-26-2016 chỉ là bắt đầu của ngưỡng cửa Đại Học bắt đầu của Vinh Lê.
Qua hình số 3 này.
Trong hình số 4 Vinh Lê  qua  buổi lễ trao phần học bổng

 Vinh nhận được từ Hội Y Sĩ Việt Nam Bắc Cali .Niềm vui và cũng là niềm hãnh diện của những học sinh xuất sắc trong buổi lễ này May- 20- 2016  mà cũng là hứa hẹn của ít nhiều năm sau này.

Đây cũng là món qua cho ngày Hiền Phụ mà Vinh Lê tặng cho cha mình năm nay.

10.5.16

Có những đóa hoa


Có những đóa hoa nở mãi không gìa .Đấy là hai " Lão bà bà " trong hình trên đó bạn ơi ! Cả hai đã ở vào tuổi 80 , nhưng tâm hồn và những sinh hoạt  từ thiện ,xã hội của  họ thì quả là
đáng được tặng thưởng mỗi người một đóa hoa.
Những bông lau trắng
Những bông lau trắng xóa này gợi nhớ về Hoa Lư và Cờ Lău tập trận thuở nào ở Quê Nhà.
Bây giờ cũng là lúc quê hương ta rất nên và rất đáng có những ngọn cờ lau khởi nghĩa để chống lại bạo quyền và Tầu cộng đang đàn áp dân ta.
Việc quật khởi này cần đến những bàn tay ,ý trí , tâm huyết của toàn dân là những ngọn cờ lau , những ngọn nến từ mọi nơi trên quê hương ta đang rực sáng và Hải ngoại chúng ta cần đong góp không những một mà cả hai bàn tay cộng với sự yểm trợ tận tình của chúng ta cho sự sống còn của NƯỚC Và CÁ quê nhà.



28.4.16

Phần thưởng của bà

Gái Quê rất hãnh diện mà trình làng những phần thưởng từ các trường đại học danh tiếng tại Cali, tại USA thời điểm này.
Sở dĩ Gái Quê dám nói thế vì tuy chẳng bao giờ chính đích thân mình từng theo học tại các đại học danh tiếng này nhưng quả thực Gái Quê là người đã từng nhận những phần thưởng cao quý này là vì....Tất cả các con ,cháu nội ngọai của Gái Quê đều là những kỹ sư, dược sĩ, bác sĩ xuất thân từ các trường đại học danh tiếng của Cali này cả.
Đây chỉ là một trong những ...Mâm Non còn đang theo học từ những năm các cháu còn ở lứa tuổi teen...cả.
Bà cảm ơn tất cả các cháu đã chịu khó khổ công học tập để trở thành một người công dân tốt. Sau đó chính các cháu đã tự tạo cho mình một địa vị trong xã hội.Quả thật như ngày xưa các cụ mình đã dạy rằng :
-" Mai sau nối được nghiệp nhà
Trước là đẹp mặt sau là ấm thân"
Bà rất vui mà hãnh diện vì các cháu nội ngọai của bà hầu như đã ...ít ra cũng thành nhân và gần như thành công hết chín phần mười của niềm mong ước của bà.
Nhiều người đã hân hoan mãn nguyện vì họ trở nên triệu phú, tỷ phú nhưng riêng bà niềm mơ ước chỉ giản dị khi ở tuổi gần 80 mà bà đã nhìn thấy các cháu nên người là đủ mừng lắm rồi.
Tiền bạc của cải không tồn tại với ai đến suốt cả cuộc đời. Nhưng phần trí tuệ và thành quả tốt đẹp các cháu tự gặt hái được trong đời là những gì vĩnh viễn của riêng các cháu.Là niềm vinh dự mà không ai tước đọat được.
Bà cảm ơn trời.
Cảm ơn cha mẹ các cháu
Cảm ơn đời
Cảm ơn nước Mỹ 
Và cảm ơn tất cả các cháu đã cho bà niềm vui này như là một phần thưởng của đời đã dành cho bà. 

11.4.16

Có ai ngờ đâu rằng....

       
Có ai ngờ được đâu rằng....
Nguyễn Quốc Long !
Bây giờ em ở nơi đâu?
Ảnh em nhìn lại bỗng nhiên đau...

Long là em của nhà thơ trào phúng Đại Lãn Nguyễn thương Dực , Long là người em vô cùng dễ thương của bạn tôi, mà cũng là một con người rất dễ thương dễ mến của rất nhiều anh chị em đã từng sinh họat chung trong các công tác văn hóa, xã hôi với cộng đồng người Việt mình tại San Jose.
Bất cứ ai đã từng quen biết Long đều cùng có chung một cảm tình tốt đẹp về Long, với Long như thế đấy.
Thế mà Long đã bỏ chúng ta để thanh thản ra đi mất rồi !!!!
...Ai có ngờ đâu rằng Long ân cần mời tôi bằng câu:
_ Em xin nhờ chị mời giúp các bạn bè thân với anh Dực em cùng tham dự buổi Tân Niên do Hội Chu Văn An tổ chức nhé chị. Thực ra anh Dực em có vấn đề....đấy chị biết mà. Chẳng biết rằng anh ấy còn...sống được bao lâu nữa với anh em mình chị nhỉ ???Em chỉ muốn anh Dực em có được dịp vui chung với bè bạn và những người thân yêu thôi chị ạ !!
Lời Long nói chí tình và tha thiết làm sao !!!
Tôi đã nể lời em Long mà ...rủ rê...mời gọi anh chị em tham dự thật đông vui trong buổi Tân Niên CVA do Long trong ban tổ chức.
Thế mà Long đã ...nỡ lòng nào bỏ chúng ta mà ra đi ???
Thật không ngờ được rằng Long lại ra đi nhanh đến thế,
Long ! Vô cùng thương tiếc em !!!
Trong hình 1 Long tươi cười khi tôi nhận lời mời của em

9.4.16

Gìn giữ và quang phục quê hương là trách nhiệm chung


Gìn giữ và quang phục Quê Hương là bổn phận và trách nhiệm chung của tất cả mọi thành phần, mọi giới  trong chúng ta . Nhất là vào ngày Quốc Hận thì sau 41 năm qua, chúng ta sẽ suy nghĩ kỹ để mau mau tìm cách nào mà tiến hành tới điều mà chúng ta luôn tâm nguyện và chỉ mong chờ có cơ hội để thưc hiện được điều mà tòan dân Việt mình hằng mơ ước.

Tháng Tư năm ấy



Đây là một hình ảnh vô cùng đau buồn cho tháng Tư năm 1975. Ai cũng nhìn thấy hình ảnh này trên tầu Trường Xuân, nếu đã từng là Người Di Tản Buồn thì dĩ nhiên quý vị cùng nhìn ra và nhận thấy hình ảnh một con tầu chở trên bốn ngàn người gồm rất nhiều phó thường dân ( là gia đình chúng tôi và một số bạn bè thân hữu )và đồng thời trong con tầu khốn khổ ấy cũng đã chuyên chở theo cả những bác sĩ, luật sư ( Nguyễn Hữu Thống) ca sĩ( Elvis Phương) nhà giáo ( Bùi văn Bảo )dân biểu ( Wòng A Sáng ) và con dân nước Việt phải bỏ nước ra đi. Giờ đây kẻ còn người mất trên khắp địa cầu. Tôi đã nhìn ra cũng trên con tầu ấy người con trai yêu dấu của mình gầy gò ốm yếu chen chúc trong đám người vượt đại dương đi tìm đường sống, tìm tự do . Quý vị có biết rằng đây là một niềm vui vô tả của người mẹ hay không ? Tôi như người chết đi mà được sống lại.. khi nhìn thấy hình ảnh con trai mình...nhưng còn 3 người con gái nữa thì sao ???? Thế là sau đó tôi lại chết đi một lần nữa trong đau khổ vì nghĩ đến số phận những người con gái của tôi ngày giờ ấy đang ở đâu và sống chết ra sao ??? Một tuần sau khi con tầu khốn khổ ấy được cập vào hải cảng Hồng Kông thì tôi nhận được bức điện tín và biết rằng con trai tôi đã được sống, đã đến bờ bến của tự do...và 3 người con gái còn nhỏ dại của tôi thì kẹt lại quê nhà nhưng chưa biết sống chết ra sao.... Hôm nay tặng lại các bạn đã đi trên tầu Trường Xuân một hình ảnh đau lòng và mong rằng ...như danh ca Duy Khánh đã hát "....tầu đưa ta đi....tầu sẽ đón ta hồi hương...." như mà trong vinh quang với niềm khôi phục lại quê hương đất nước

26.3.16

Bạn trẻ và bạn thời còn trẻ

Bạn trẻ và bạn thời còn trẻ quả là rất khác nhau phải không thưa các bạn ?

21.3.16

Hai người bạn

Bởi vì chẳng thích ...một mình
Cho nên luôn chụp những hình...cả hai
Cùng đi chung  quãng đường dài
Hay là chỉ một đọan đời bên nhau

Nhưng đi chung được bao lâu ?
Để rồi một quãng đường mau qua dần
Bạn xa cùng với bạn gần
Cũng là bạn của một phần đời nhau 

Ngọc Bích