26.5.15

Lễ Chiến Sĩ Trận Vong 25-May-2015 tại San Jose với Vòng hoa và những tấm lòng

Ngọc Bích và các thành viện trongHội Ái Hữu Cựu Chiến Binh Việt Mỹ trong lễ dâng hoa tại tượng đài chiến sĩ trận vong Oak Hill San Jose CA

10.5.15

Tháng Tư

Tháng tư

Hàng năm cứ đến tháng tư buồn
Lại nhớ về quê, nhớ lẫn thương
Nhớ cả Việt Nam giờ…sắp mất
Trong tôi nước mắt vẫn tuôn sa

Ước mong về lại phố Bonard
Để thấy trường xưa, tượng Đức Bà
Dâng lễ cùng em trong ánh nến
Nhớ những này qua nhớ nhớ là.

Xa quá rồi xa cả lối về
Từ khi em bỏ nước mà đi
Quê hương nỗi nhớ còn nguyên vẹn
Nón lá còn vương sợi tóc thề

Ngoc Bich


Xa rồi


Chiều qua thờ thẫn mình em
Bài thơ đang viết bỗng thèm nụ hôn
Nhớ anh lòng bỗng dưng buồn
Trong im lặng chỉ nghe nguồn gió mưa

Thưa anh một buổi chiều xưa
Tay trong tay dưới mưa vừa gió sương
Bài thơ lục bát bình thường
Mà sao gói trọn nhớ thương giận hờn

Để cho lòng bớt cô đơn
Gửi trong thơ cả những cơn sóng gần
Xa rồi cái thuở làm thân
Gặp nhau mà cứ ngại ngần vì đâu

Yêu nhau  chi lại thêm sầu
Mà xa nhau? Có niềm đau nào bằng ???

                                  Ngọc Bích




6.5.15

Lời này em nói với riêng anh

 


Lời từ trái tim
Lời nói cũng như việc  làm
Thà rằng tịnh khẩu chẳng màng chẳng mơ
Những lời hoa mỹ thành thừa
Một lời chân thật cho vừa nhớ thương
Lời em như  một nén hương
Trên không trung thỏang đưa hương bằng lời
Chỉ xin nói đủ nghe thôi
Tu không bằng nói những lời của tim
Ngọc Bích

Tri kỷ khó tìm





Sống gửi thác về vẫn giữ trung
Noi gương  của những đấng anh hùng
Dù đời  qua rất nhiều mưa bão
Chấm dứt  như nhau  cũng chữ chung
Sáu  tám đời nay thơ quý hiếm
Kiếm người tri kỷ khó vô cùng
Chỉ cần ta mãi cùng chung nguyện
Luôn được  bên người dưới  cõi  không
Ngọc Bích

Lời ru của mẹ xa vời

Lời ru của mẹ xa vời

Câu ca dao những ngày xưa
Mẹ nằm võng gió nhẹ lùa trăng thanh
Tuổi thơ con …đã qua nhanh
Bao vầng trăng khuyết , trăng lành vẹn nguyên


Lời ru trong tuổi thần tiên
“…À …ơi con đứng thẳng lên làm người …”
Giữ gìn sông núi biển khơi
Quê cha, đất mẹ ngàn đời, muôn năm

Mẹ ru từ thuở con nằm
Trong nôi, trên võng thấm trong tâm hồn
Từ đi gối mỏi chân chồn
Nỗi đau mất nước, nỗi hờn nhớ   que6

Gạt đi từng giọt chàn chề
Mềm môi nuốt giọt não nề vào tim
Chẳng cần đốt nén hương nguyền
Đàn con mẹ đứng thẳng lên làm người

Lời ru mẹ vượt trùng khơi
Vẫn vang vọng đến cuối trời cùng con
Mặc cho song cạn , đá mòn
Lời ru của mẹ mãi còn trong tim.

Chúng con đều đứng thẳng lên.
Bảo tồn từng tấc đất miền quê hương
Lời ru dù rất bình thường
Mà như ngàn vạn tấm gương sáng ngời

Tiếng mẹ ru vượt trùng khơi…

Ngo5c Bich

Ảnh của Ngoc Bich Nguyen.Ảnh của Ngoc Bich Nguyen.